Giữa màn đêm hòa cùng gió xuân, Từ Phượng Niên nhìn đám người kia, lũ trẻ cũng ngẩn ngơ ngắm nhìn nhân vật lợi hại có thể giao thiệp với nữ Bồ Tát Lạn Đà sơn này.
Sau đó, dưới sự hộ tống của vài cao thủ nội thành có thân thủ vượt xa hộ vệ gia tộc tầm thường, một nữ tử lưng đeo cây đại cung sừng trâu bước về phía Từ Phượng Niên. Thân hình nàng uyển chuyển yêu kiều, vòng eo thon thả, đôi chân dài miên man, kết hợp cùng thứ hung khí giết người khổng lồ kia, dưới ánh đèn càng trở nên nổi bật chói mắt. Từ Phượng Niên chậm rãi đứng dậy, nghĩ thầm cứ coi như mình đang giúp vị Kê Thang hòa thượng - người tự xưng là sư huynh của Long Thụ tăng nhân - tiếp khách vậy. Nhưng hiển nhiên hắn đã đánh giá thấp "khí thế" của mình. Khi hắn vừa khom lưng đứng dậy, ngoại trừ nữ tử kia bước chân không ngừng, ba gã cao thủ nọ thân hình đều khựng lại. Sau đó phát hiện nữ chủ nhân vẫn đang tiến lên, bọn họ mới nắm chặt binh khí, cắn răng đi theo. Từ Phượng Niên còn chưa đứng thẳng người, thấy đám người này căng thẳng như vậy liền ngồi xuống lại, nghĩ thầm làm thế có lẽ sẽ khiến người ta yên tâm hơn. Nào ngờ hành động vừa đứng lên lại ngồi xuống của hắn lại chọc giận đám người đang như chim sợ cành cong kia, khiến bọn họ quát lớn. Một hán tử khá trẻ tuổi chẳng nói chẳng rằng lao lên chắn trước người nữ chủ nhân, rút đao chĩa về phía trước, mắt nhìn chằm chằm Từ Phượng Niên, bày ra cái thế một lời không hợp liền muốn phân định sống chết. Từ Phượng Niên có chút bất đắc dĩ, rốt cuộc các ngươi muốn ta đứng hay ngồi đây?




